Chủ Nhật, ngày 21 tháng 4 năm 2013

truyen sax

Truyện sax của : Thanh Hường

Mộng bản thân nó đã không phải là thật, mà là Truyen sex co giao thao Thế thì ảo mộng sẽ là gì các bạn nhỉ. Như tôi lúc đầu cũng chẳng biết ảo mộng là gì. Theo dõi diễn biến câu chuyện này độc giả sẽ biết ảo mộng là gì.

Nhân vật chính của tôi đó là một sinh viên mới ra trường và đang trong thời kỳ tìm việc. Cậu ta ở vùng quê ra Hà Nội học và bây giờ không muốn về quê. Mà chỉ muốn trụ lại thật tốt ở Hà Nội này mà thôi.

Hắn chưa có việc làm gì cả. Vì vậy chỉ đi dạy thêm kiếm tiền mà thôi. Công việc chỉ tạm đủ sống qua ngày. Vùng quê hắn sống rất thanh bình. Người sống với nhau rất có tình có nghĩa. Nhưng lại rất là nghèo. Và trình độ dân trí lại rất là thấp. Ở cả vùng quê đó chỉ có một hai thằng học cao như hắn. Nên hắn được mọi người cực kỳ tôn trọng. Cứ có công việc gì to tát là hắn lại được gọi về.

Dù bản thân hắn chỉ là một thằng nhóc mà thôi. Con người là vậy, họ nghèo chẳng có gì để lên mặt cả. Trong làng mà họ nào có người học cao là luôn mang ra để mà kheo với họ khác. Hắn là ở trong trường hợp đó.

Mỗi lần về quê lại được hết nhà này đến nhà khác tiếp đón thật là chu đáo. Thường mổ gà giết vịt mà đãi hắn. Nhà nào có con gái đều muốn hắn để ý đến con gái họ. Có thế thì mới thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn được. Nhưng hắn chẳng để ý gì đến bọn nhà quê đó cả.

Hắn nghèo nên trong cả mấy năm trên trường đại học hắn chẳng có một mảnh tình vắt vai nào cả. Vì làm đủ tiền để mà mời một đứa con gái nào đi ăn hay xem phim chứ. Hắn chỉ cắm đầu cắm cổ vào mà làm việc. Với mong muốn là làm cho bố mẹ bớt khổ đi một chút.

Để ông bà già không phải lo lắng cho hắn mà nuôi mấy đứa em vẫn còn nhỏ. Nhà quê thế cho nên thường rất đông con. Người anh hay chị cả thường phải lo lắng cho các em. Và thường phải thôi học để làm việc mà cho em đi học. Hắn là một trường hợp hiếm hoi vì vẫn còn được học đến tận đại học này. Mà không phải bỏ giở giữa chừng.
Câu chuyện của chúng ta sẽ được bắt đầu tiến hành ngay bây giờ. Hôm nay cũng như mọi lần hắn lại được gọi về quê. Dù chẳng thích thú gì nhưng mà hắn vẫn phải về. Không về không được vì dòng họ mình mà. Ở thôn quê tính dòng họ là rất cao.

Rất miễn cưỡng hắn đành phải bỏ giở buổi dạy chiều nay mà đi về nhà. Một buổi dạy là mất toi gần 50 nghìn chứ ít ỏi gì nữa. Lại còn phải bỏ ra đến tận gần trăm để mà bắt tàu về quê nữa chứ. Xót hết cả ruột. Thế nên hắn mang khuôn mặt ủ rũ để lên tàu về quê.

Nhà hắn rất xa Hà Nội thế nên hắn chỉ thức được chừng có nửa tiếng thì đã nằm gục ra ngủ từ lúc nào rồi. Nằm thiu thiu ngủ bât chợt hắn thấy động ở bên cạnh. Hóa ra tàu đã đến một ga mởi và bây giờ đang có khách lên khách xuống. Chỗ hắn lúc trước ngồi chỉ có một mình hắn mà thôi.

Nhưng giờ đây có một cô gái ngồi xuống. Uể oải hắn ngửa cổ lên nhìn. Với ánh mắt ngái ngủ hắn chỉ nhìn thoáng qua hình ảnh cô gái. Gật đầu chào một cái rồi hắn lại gục đầu xuống để mà ngủ tiếp. Hắn chỉ nghe loáng thoáng thấy cô gái đó chào hắn một câu gi đó. Như có gọi tên hắn thì phải.

Nhưng mà buồn ngủ quá nên hắn chẳng thể nào nghe ra cho rõ được. Một lúc lâu sau khi đã ngủ một giấc cho đã rồi hắn mới tỉnh dậy lại được. Nhưng hắn lại thấy ở vai mình nặng nặng. Quay sang nhìn nhưng mắt vẫn mờ mờ ảo ảo. Hắn phải lấy tay dụi mắt đi mới có thể nhìn rất rõ được.

Hắn nhìn lại thì mới nhận ra đó là cô gái lúc nãy lên ngồi cùng chỗ với hắn cũng đang ngủ gục. Và cô nàng lại còn đang gục đầu vào vai hắn mà ngủ ngon lành nữa chứ. Dù đang rất mỏi hắn cũng chẳng dám cựa mình một cái cho thư giãn.

Vì hắn sợ làm cô gái tỉnh ngủ. Chẳng còn buồn ngủ chút nào nữa. Hắn ngồi một mình suy nghĩ cho tương lai. Bây giờ hắn chẳng biết sẽ sống tiếp tục sao đây. Khi mà hắn chưa xin được việc. Dù đã tốt nghiệp đến gần nửa năm nay rồi. Thật là khó khăn để mà xin được một việc làm cho phù hợp với sở thích và ngành học của mình.

Dù hắn tốt nghiệp bằng không đến nỗi nào. Nhưng mà đi xin bất cứ đâu cũng chẳng thể nào xin được. Các công ty đều hẹn hắn nhưng không thấy có phúc đáp gì cả. Càng nghĩ hắn càng thấy tương lai của mình mờ mịt biết bao. Nhất là đến từng tuổi này rồi mà chẳng có mối tình nào vắt vai cả. Cuộc sống quá khó khăn làm cho hắn chẳng có tâm trí nào để mà tìm bạn gái cả.

Càng nghĩ càng nản biết bao. Hơi thở của cô gái cứ đều đều bên tai hắn. Hắn nhìn xuống chỉ mong được một giấc ngủ không cần suy nghĩ chút nào như cô bé này cả. Mấy sợi tóc rũ xuống mặt làm che mất khuôn mặt cô gái.

Nhìn thoáng qua thấy khuôn mặt cô gái có nét gì đó tương đối quen thuộc của hắn. Rất là lạ là sao hắn lại có cái cảm giác quen thuộc đến thế nhỉ. Tò mò muốn biết xem có đúng là người quen của mình không.

Hắn lấy tay vén nhè nhẹ mái tóc đang xõa xuống mặt của cô gái. Khuôn mặt xinh xắn được để lộ ra. Những nét quen thuộc mà hắn hình như vẫn nhớ mang máng. Nhưng mà hắn không biết đó là ai. Cúi xuống thật gần hơn nữa để nhìn thật kỹ cô gái. truyện sax ảo mộng tiếp theo

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét